13 C
Hanoi
Chủ Nhật, Tháng 1 11, 2026

Phù sa đỏ

N gười ta đi khắp thế gian để...

Gửi người Bụi phấn hương tay

C huyển đến ở cùng cha tôi trong...

Viết trong bão Bualoi

Khi tôi ngồi viết những dòng này...

Phù sa đỏ

N gười ta đi khắp thế gian để tìm kiếm những cảm giác xa hoa, còn tôi, tôi chỉ ao ước được một lần đi chân trần trên mặt đất nâu mềm xốp quê nhà. Cảm giác được đất Mẹ ôm ấp, vỗ về sao mà bình yên đến thế! Người ta tìm đến những thính phòng sang trọng để nghe nhạc, còn tôi, tôi chỉ muốn được lắng nghe bản giao hưởng của đồng quê: tiếng rì rào của lũy tre đầu làng hòa cùng nhịp thở của dòng sông đang cuộn mình đỏ nặng phù sa. Thứ sắc màu nồng hậu ấy không chỉ nhuộm thắm đôi bờ, mà còn lặng lẽ bồi đắp nên hình hài và...

Ánh sáng của mẹ

Dù nắng hè bỏng rát hay mưa đông buốt lạnh, dù đầy hay vơi, đắt hay rẻ, sớm hay muộn thì mẹ và gánh rau của mẹ vẫn hiện diện ở một góc...

Bắt vợ trên núi mùa xuân

Đêm qua nằm trong chăn chàm ấm mới nhuộm, nghe cây mận bên chái nhà trình tường lợp ngói âm dương đã nở ra lách tách những bông hoa đầu tiên. Sáng ra...

Viết trong bão Bualoi

Khi tôi ngồi viết những dòng này giữa phương Nam yên lành, quê hương tôi và các tỉnh miền Bắc Trung Bộ đang phải gồng mình trước cơn bão số 10. Bão Bualoi. Là một người con Bắc Trung Bộ, tuổi thơ tôi lớn lên, chứng kiến và đi qua...
spot_img

Gửi người Bụi phấn hương tay

C huyển đến ở cùng cha tôi trong khu tập thể giáo viên trường Cao đẳng Sư phạm Thái Bình, một buổi chiều khi "Nắng vào thu" dịu dàng, tôi tìm thấy trong chồng...

Người gieo mầm nhân ái

Người ta thường mải miết đi tìm những điều lớn lao mà quên rằng, thứ cốt lõi để xây nên một đời người chính là tình yêu. Mẹ tôi không kiếm tìm đâu...

Đong gạo đổi khoai

Tôi theo chồng cũng đã được mười năm rồi chứ ít ỏi chi. Vậy mà cứ mỗi lần nhìn điên điển trổ bông, tôi lại thèm được trở về cái ngày còn là cô bé ngây thơ, suốt ngày chạy đùa bên mẹ, để sống lại cái thời chưa biết lo toan gạo, tiền, cơm, áo. Thèm được xúm xít bên nhau dưới mái tranh nơi vùng quê hiền hòa - bình dị, mê mẩn cùng mâm cơm nghèo với nồi canh chua bông điên điển, mặc tình cho đất trời rên rỉ, trên thì mưa dột, dưới thì lõm bõm nước dâng.                         Không biết tại cái tháng mười rỗi rãi, hay tại cơn gió bấc quá đổi nhiệt tình đã mang con nước đến trải thảm trắng xóa quê nghèo, cho vườn cây sau nhà chết ngộp, cho quê nghèo lại tiếp tục nghèo thêm. Còn nhớ mỗi...

Phù sa đỏ

N gười ta đi khắp thế gian để tìm kiếm những cảm giác xa hoa, còn tôi, tôi chỉ ao ước được một lần đi chân trần trên mặt đất nâu mềm xốp quê nhà. Cảm giác được đất Mẹ ôm ấp, vỗ về sao mà bình yên đến thế! Người ta tìm đến những thính phòng sang trọng để nghe nhạc, còn tôi, tôi chỉ muốn được lắng nghe...

Chiều qua phố mưa bay

Thành viên của Tản Văn Hay từ 11 tháng 5, 2021. C hiều nay qua phố mưa bay, tôi ghé quán cà phê cũ, nhưng người xưa đã rời xa vòng tay. Từng giọt cà...

Phố dịu dàng mùa hoa xà cừ

Hà Nội tháng Bảy về là những đợt nắng vàng phủ mật xuống phố và những cơn mưa mùa sầm sập nghiêng trời lệch đất biến phố thành những dòng sông không đầu...

Phố Hoài phố nhớ

M ột buổi chiều như bao buổi thủy triều dềnh lên ai mà đắn đo, từ cảng Đà Nẵng tôi thập thò thả tình những...

Bãi giữa quê tôi

G iữa dòng biêng biếc là Bãi Giữa quê tôi, thản nhiên ghềnh đá, thản nhiên bờ cát, là thiên đường, là nơi trú ngụ của cơ man cò vạc, đa đa và bườm...

Viết trong bão Bualoi

Khi tôi ngồi viết những dòng này giữa phương Nam yên lành, quê hương tôi và các tỉnh miền Bắc Trung Bộ đang phải gồng mình trước cơn bão...

Những chuyến xe đò

N hững năm 198x, 199x, phương tiện giao thông chưa phong phú và sẵn tiện như bây giờ. Đọng trong ký ức nhiều người...

Những ánh trăng quê

N hìn ánh trăng chảy tràn trrên khắp đường làng ngõ xóm, tôi bần thần tự hỏi, trăng có tự bao giờ, trăng có...

Giếng Vừng thương nhớ

T ôi vừa bắt gặp những ngọt ngào thơ cũ qua hình ảnh một cái giếng đồng phủ đầy rong rêu. Một bà mẹ...

Ký ức khoai dong riềng

T háng giêng đến rất nhanh mà qua đi rất chậm. Người làng tôi thường có câu cửa miệng “Tháng Giêng ăn nghiêng bồ lúa”...

Đê làng và mẹ

B ao lâu rồi, tôi chưa đặt chân lên con đê làng thân thuộc ấy? Bao lâu rồi, tôi không còn nhìn thấy bóng...

Mê man Thành Cổ

Mê man Thành Cổ, không hẳn Quảng Trị đẹp, không hẳn Quảng Trị đau thương và cũng chẳng riêng gì Quảng Trị khói lửa....

Hà Nội đâu phải người dưng

Dẫu chưa đi mòn gót thiên hạ nhưng mỗi khi phải nhớ về kỷ niệm, ký ức, hay một sự ngọt ngào nào đó,...

Thư gửi con gái

Con yêu thương! Con yêu, cuộc sống này sẽ dễ chịu và công bằng với con về nhiều phương diện, để con được vui...

Đà Lạt và tôi

Tôi chẳng vay gì Đà Lạt. Đà Lạt cũng chẳng nợ gì tôi. Chẳng có cái mất nào sắp phải đối mặt, cũng chẳng...

Xóm cũ

Những gương mặt người. Những nóc nhà thưa. Những cây cầu khỉ. Mỗi khi nhớ về xóm cũ, hiện lên ngay trong đầu cái...
spot_img

Trở lại Ayun Pa

C on người ta thật kì lạ, luôn khao khát được đi xa, đến những vùng trời mới, khám...

Đà Lạt kiêu kỳ một giấc mơ hoa

Giữa tháng tám lãng du tôi đã từng thấy những chùm hoa vàng lác đác hai bên con đường...

Mùa hoa nơi cực Bắc

Ai đã lên Hà Giang khi sang xuân, dù chỉ một lần cũng không thể quên những sắc hoa...

Mùa nắng thổ cẩm

Màu yêu thương vẫn xanh lên mắt núi. Màu xanh bất tận của biên cương! Đó là mảnh đất...

Ở lại Cao Bằng

Buổi chiều cặm cụi nắng vàng, những giọt hoàng hôn xuyên qua kẽ đá, luồn qua vách lá mà...