Lững thững… và yêu
C ó những buổi chiều, tôi ngước nhìn lên khoảng trời xanh ngắt, thấy vài áng mây trắng lững thững trôi. Lòng bất chợt tự hỏi, mây có cô đơn không, hay mây đang thong dong tận hưởng một cõi tự do riêng mình? Từ trên cao, mây an nhiên nhìn xuống nhân gian, ngắm dãy núi trùng điệp, biển cả mênh mông và cả những ồn ào, tĩnh lặng của quả đất tròn đang xoay cần mẫn. Trái đất cũng lững thững như thế, hàng tỉ năm vẫn nhẹ nhàng quay quanh trục, đều đặn và bao dung. Phải chăng, chỉ có lòng người là vội vã, sốt ruột đếm từng vòng quay, hoảng sợ...
Hà Nội tình yêu
Tôi xa Hà Nội đã hơn ba mươi năm, ngần ấy thời gian càng làm nỗi nhớ và tình yêu của tôi đối với Hà Nội ngày một thêm dài, ngày một thêm...
Cơm nắm muối vừng
Giá có thể trốn phố về quê, tựa lưng vào những thành quách cũ, là gió rách dậu tre phên nứa, là bão bùng chớp bể chiều hôm. Ơi bà ơi,...
Viết trong bão Bualoi
Khi tôi ngồi viết những dòng này giữa phương Nam yên lành, quê hương tôi và các tỉnh miền Bắc Trung Bộ đang phải gồng mình trước cơn bão số 10. Bão Bualoi. Là một người con Bắc Trung Bộ, tuổi thơ tôi lớn lên, chứng kiến và đi qua...
Gửi người Bụi phấn hương tay
C huyển đến ở cùng cha tôi trong khu tập thể giáo viên trường Cao đẳng Sư phạm Thái Bình, một buổi chiều khi "Nắng vào thu" dịu dàng, tôi tìm thấy trong chồng...
Người gieo mầm nhân ái
Người ta thường mải miết đi tìm những điều lớn lao mà quên rằng, thứ cốt lõi để xây nên một đời người chính là tình yêu. Mẹ tôi không kiếm tìm đâu...
Người đàn bà tắm cùng ánh trăng
Đ êm rung lên bởi tiếng ri ri gọi bạn của lũ dế trong góc bồn hoa mười giờ đẫm sương. Ai đang trong đêm lắng nghe cung đàn thiên nhiên để mà nhớ mà thương? Ai đang lắng nghe âm thanh của đêm vọng dài theo ánh trăng mờ ảo? Là tiếng cu gù gọi bạn mé đầu con đường vào làng hay khắc khoải bởi con chim cuốc lẩn mình trong bụi duối bên bờ ao vắng? Ừ thì là nhớ đấy, là thương đấy!!! Có sao đâu khi con người đang ở trong một đêm trăng tròn của mùa thu. Có sao đâu khi lòng người ngập tràn ánh trăng mơ màng rắc bụi lên cảnh vật. Trăng nhả từng dòng sáng vàng ươm xuống cây lá trong vườn. Trăng soi sáng tiếng nước chảy tí tách ở cái máng sau nhà. Trăng chiếu lên từng gáo nước vục vào thùng. Mát đến tê người. Rười...
Lững thững… và yêu
C ó những buổi chiều, tôi ngước nhìn lên khoảng trời xanh ngắt, thấy vài áng mây trắng lững thững trôi. Lòng bất chợt tự hỏi, mây có cô đơn không, hay mây đang thong dong tận hưởng một cõi tự do riêng mình? Từ trên cao, mây an nhiên nhìn xuống nhân gian, ngắm dãy núi trùng điệp, biển cả mênh mông và cả những ồn ào, tĩnh lặng...
Hoa vàng trước ngõ
Thật ngạc nhiên xiết bao, khi trên cái nền lá đã xác xơ ấy, vẫn còn điểm xuyết mấy chùm bông. Nhìn xem... Một, hai, ba, bốn... Có đến gần chục chùm hoa...Mà...
Hoa gạo hồn quê
Dù không hẹn, nhưng mỗi năm tôi vẫn muốn mình được trở về quê hương, muốn được vịn vào rêu phong cổ kính của làng, nơi bóng thời gian sẫm màu in lên...
Viết trong bão Bualoi
Khi tôi ngồi viết những dòng này giữa phương Nam yên lành, quê hương tôi và các tỉnh miền Bắc Trung Bộ đang phải...
Bãi giữa quê tôi
G iữa dòng biêng biếc là Bãi Giữa quê tôi, thản nhiên ghềnh đá, thản nhiên bờ cát, là thiên đường, là nơi trú ngụ của cơ man cò vạc, đa đa và bườm...
Viết trong bão Bualoi
Khi tôi ngồi viết những dòng này giữa phương Nam yên lành, quê hương tôi và các tỉnh miền Bắc Trung Bộ đang phải gồng mình trước cơn bão...
Những chuyến xe đò
N hững năm 198x, 199x, phương tiện giao thông chưa phong phú và sẵn tiện như bây giờ. Đọng trong ký ức nhiều người...
Những ánh trăng quê
N hìn ánh trăng chảy tràn trrên khắp đường làng ngõ xóm, tôi bần thần tự hỏi, trăng có tự bao giờ, trăng có...
Giếng Vừng thương nhớ
T ôi vừa bắt gặp những ngọt ngào thơ cũ qua hình ảnh một cái giếng đồng phủ đầy rong rêu. Một bà mẹ...
Ký ức khoai dong riềng
T háng giêng đến rất nhanh mà qua đi rất chậm. Người làng tôi thường có câu cửa miệng “Tháng Giêng ăn nghiêng bồ lúa”...
Đê làng và mẹ
B ao lâu rồi, tôi chưa đặt chân lên con đê làng thân thuộc ấy? Bao lâu rồi, tôi không còn nhìn thấy bóng...
Nên bị gai đâm
Những thảm rêu vốn không biết dỗi hờn. Những đoá hoa không bao giờ chì chiết. Những giấc mơ chỉ một mực bao dung....
Sủng Là man dại khèn Mông
Dễ có đến năm năm tháng tháng ngày ngày tôi không về ngồi bên bậu cửa mà nhìn hoa mơ ngủ gật bên bờ...
Tương tư ở xứ Ninh Kiều
Người ta nói, lữ hành có hai kẻ. Một kiểu đi để chinh phục, để đặt gót chân mình lên vùng đất lạ, để...
Thương nhớ vùng cao
Tôi không biết thổi khèn như Lò A Sùng, tôi không giỏi bắn tên như Giàng A Chính, nhưng thời gian của tôi cứ...
Gửi người Bụi phấn hương tay
C huyển đến ở cùng cha tôi trong khu tập thể giáo viên trường Cao đẳng Sư phạm Thái Bình, một buổi chiều khi "Nắng...
Giữa quê lòng lại nhớ quê
Tôi sinh ra ở quê, lớn lên ở quê và sống ở quê mà vẫn đau đáu nỗi nhớ...
Thông reo phố núi
Thành viên của Tản Văn Hay từ 29 tháng 3, 2021. M ỗi khi đi đâu đó trở về trên con...
Cô gái Chư Đang Ya
Tôi đã đến Tây Nguyên, đã ở Tây Nguyên, đã đi Tây Nguyên đã cồn cào Serepôk, đã trăng...
Cây gạo làng
Cây gạo làng tôi đứng ở một góc sân chùa. Từ dưới bến sông nhìn lên qua một con...
Tự tình ngàn phố
Đêm u tịch bên sông Ngàn Phố. Con sông chảy từ núi Giăng Màn ở độ cao 700m từ...






