27 C
Hanoi
Thứ Hai, Tháng Bảy 22, 2024

Dáng quê

A i cũng có trong lòng một...

Phận cây

V ạn vật hữu linh. Dưới một...

Đêm đàn bầu

hồi xưa, ba tôi rất thích nghe...

Dáng quê

A i cũng có trong lòng một dáng hình quê hương để mà thương, mà nhớ. Với tôi, đó là hình dáng con đường đi học, hình dáng của bụi tre làng thấp thoáng trong đêm trăng. Là dáng mẹ gánh lúa trên đê hay là dáng cha đang lom khom cày ruộng. Chỉ hai tiếng dáng quê mà rưng rức lòng, có lẽ đó không chỉ là nơi ta được sinh ra và nuôi lớn, mà còn là nơi chan chứa nhiều kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ. Chẳng cần phải xa quê mới cảm thấy nhớ quê, như tôi vẫn ở trong lòng quê mà không phải quê xưa, vẫn ở mảnh đất này nhưng không...

Có một lần nào không?

Có một lần nào không? Khi chạy xe máy gần trăm cây số, rời khỏi thành phố rồi. Ồn ào cùng khói bụi đã ngút ngát tầm mắt. Chẳng còn thấy những con...

Nơi để quay về

Xuân Lộc lại đón tôi vào giữa tháng năm. Cơn mưa chiều lất phất cộng với mùi hơi đất bốc lên ngai ngái chẳng đủ để cản bước chân của người con đang...

Dòng suối tuổi thơ

D òng suối nhỏ xinh đẹp ấy mềm như một dải lụa, quanh co, uốn lượn ôm ấp ngôi làng thân thương của tôi. Nó được sinh ra từ những giọt nước trong ngần, ngọt như sữa chảy ra từ trong lòng dãy núi đá vôi cao sừng sững...
spot_img

Dáng quê

A i cũng có trong lòng một dáng hình quê hương để mà thương, mà nhớ. Với tôi, đó là hình dáng con đường đi học, hình dáng của bụi tre làng thấp...

Mùa khói đốt đồng

S ông Hồng mùa này nhiều lũ, nước lớn mấp mé chân bờ, nhấn chìm những cồn cát, len lỏi dâng ngang thân chuối thân ngô, kéo theo ngàn loại rác từ thượng...

Đồng trên núi

Tôi ngả vào một buổi chiều rơm rạ. Kí ức dậy thơm hương lúa mới ở một vùng ngan ngát bãi bờ. Mải mê theo sau chiếc xe cọc cạch đầy nhóc những lúa. Tôi đang đi theo mùa vui, theo kí ức, hay tôi đi theo một tôi ngày đã xa lăng lắc trong hương mùa nồng ấm. Ở xứ bazan nắng cũng đỏ như đất này, núi chất chồng lên núi. Dốc lên rồi dốc xuống chùng chình đung đưa theo nhịp chân của những bà những chị nặng trĩu gùi trên lưng. Nhưng chỉ cần vén mắt khỏi những nếp nhà mang vẻ hiện đại phố phường,...

Phận cây

V ạn vật hữu linh. Dưới một góc nhìn nào đó, vạn vật trong vũ trụ dường như đều có linh hồn, có “đời sống tinh thần” nhiều màu vẻ, có một dạng năng lượng tích cực tinh tế tiềm ẩn, và đều có thân phận, có hoạ -...

Những mùi hương hạnh phúc

Điqua năm tháng của đời người, thứ làm cho chúng ta hạnh phúc có khi không phải là điều gì xa xôi ở đâu cả. Đối với tôi, những ký ức êm đềm...

Cha tôi

nhưng họa hoằn lắm mới có vài dòng chữ về cha. Không phải tôi không nhận ra đó là một sự thiên vị, đôi lúc làm cha phải nghĩ suy. Nhưng thật lòng...

Dòng suối tuổi thơ

D òng suối nhỏ xinh đẹp ấy mềm như một dải lụa, quanh co, uốn lượn ôm ấp ngôi làng thân thương của tôi....

Bãi giữa quê tôi

G iữa dòng biêng biếc là Bãi Giữa quê tôi, thản nhiên ghềnh đá, thản nhiên bờ cát, là thiên đường, là nơi trú ngụ của cơ man cò vạc, đa đa và bườm...

Dòng suối tuổi thơ

D òng suối nhỏ xinh đẹp ấy mềm như một dải lụa, quanh co, uốn lượn ôm ấp ngôi làng thân thương của tôi. Nó được sinh ra từ...

Hạ cũ

Chào hạ với những ngày nắng nóng, bỏng rát má hồng ai ngang trên hành...

Nhớ vị bò rim mật mía của ngoại

Đã bao năm rồi mẹ không còn nấu món bò rim mật mía đặc sản...

Đèn quê

Có một ánh đèn luôn khiến tôi chập chờn miên man giấc ngủ. Có một...

Hoa dành dành

N hững ai từng lớn lên ở miền quê, không thể không lưu giữ trong...

Nhớ thương mùa gặt

B ao nhiêu năm xa quê, nhưng rồi, chỉ cần lướt nhẹ qua cánh đồng...

Nên bị gai đâm

Những thảm rêu vốn không biết dỗi hờn. Những đoá hoa không bao giờ chì chiết. Những giấc mơ chỉ một mực bao dung....

Sủng Là man dại khèn Mông

Dễ có đến năm năm tháng tháng ngày ngày tôi không về ngồi bên bậu cửa mà nhìn hoa mơ ngủ gật bên bờ...

Tương tư ở xứ Ninh Kiều

Không biết cụ Nguyễn Tuân xưa đã từng hành tẩu đến xứ này để mà ca tụng thêm cái lý lẽ xê dịch. Ninh...

Thương nhớ vùng cao

Tôi không biết thổi khèn như Lò A Sùng, tôi không giỏi bắn tên Giàng A Chính, nhưng thời gian của tôi cứ vùn...

Phù sa đàn bà

Không hiểu sao mỗi khi nhìn những dòng sông từ thượng nguồn đổ về hạ lưu dẫu tháng đông gầy, dù ngày hạ mập,...
spot_img

Kèn hồng hóa Sài Gòn thành nàng thơ

Cái nắng tháng ba giữa mùa khô phương Nam cứ như lửa táp nóng rát từng phiến lá non...

Ngọn khói làng

L àng tôi nhỏ lắm, nhỏ đến nỗi mỗi buổi sớm mai nhà đầu làng nhóm bếp thì nhà ở...

Anh có lên Y Tý với em không?

Em bảo. Những trận mưa rừng không còn ào ạt, rả rích nuốt ngày, nuốt đêm, không còn đủ...

Sông Hồng hát

Khi hạt phù sa bật khóc, là lúc con vừa rời lòng mẹ. Hoe đỏ như bùn non, nhuốm...

Bờ rào đá

Hôm ấy, ở Phố Cáo Đồng Văn Hà Giang tôi đứng nhìn chàng trai người Mông đang xếp bờ...