23 C
Hanoi
Thứ Tư, Tháng 1 14, 2026

Phù sa đỏ

N gười ta đi khắp thế gian để...

Gửi người Bụi phấn hương tay

C huyển đến ở cùng cha tôi trong...

Viết trong bão Bualoi

Khi tôi ngồi viết những dòng này...

Phù sa đỏ

N gười ta đi khắp thế gian để tìm kiếm những cảm giác xa hoa, còn tôi, tôi chỉ ao ước được một lần đi chân trần trên mặt đất nâu mềm xốp quê nhà. Cảm giác được đất Mẹ ôm ấp, vỗ về sao mà bình yên đến thế! Người ta tìm đến những thính phòng sang trọng để nghe nhạc, còn tôi, tôi chỉ muốn được lắng nghe bản giao hưởng của đồng quê: tiếng rì rào của lũy tre đầu làng hòa cùng nhịp thở của dòng sông đang cuộn mình đỏ nặng phù sa. Thứ sắc màu nồng hậu ấy không chỉ nhuộm thắm đôi bờ, mà còn lặng lẽ bồi đắp nên hình hài và...

Màu của mùa thu

Có lần con gái tôi hỏi: mẹ ơi, mùa thu có màu gì? Thu màu gì ư? Tôi nói với con rằng: con hãy nhìn xem, có thể đó là màu áo mơ...

Hanh heo mật trèo lên ngọn

Mỗi khi thấy gió heo may thổi về, tôi lại nhớ câu nói của bà "Hanh heo mật trèo lên ngọn". Những ruộng mía trên đồng lá đã ngả sang màu vàng cánh...

Viết trong bão Bualoi

Khi tôi ngồi viết những dòng này giữa phương Nam yên lành, quê hương tôi và các tỉnh miền Bắc Trung Bộ đang phải gồng mình trước cơn bão số 10. Bão Bualoi. Là một người con Bắc Trung Bộ, tuổi thơ tôi lớn lên, chứng kiến và đi qua...
spot_img

Gửi người Bụi phấn hương tay

C huyển đến ở cùng cha tôi trong khu tập thể giáo viên trường Cao đẳng Sư phạm Thái Bình, một buổi chiều khi "Nắng vào thu" dịu dàng, tôi tìm thấy trong chồng...

Người gieo mầm nhân ái

Người ta thường mải miết đi tìm những điều lớn lao mà quên rằng, thứ cốt lõi để xây nên một đời người chính là tình yêu. Mẹ tôi không kiếm tìm đâu...

Huế dạ

T ôi sinh ra và lớn lên ở nơi mà tiếng “vâng” là đồng thuận. Nếu đồng ý là vâng, ai kêu thì dạ. Và cái từ vâng ấy nó cũng nhiều cung bậc lắm. Vâng, một tiếng gọn, sắc, đanh là cái cách khẳng định chắc chắn như đinh đóng cột. Vââng hơi kéo dài là có tính chất mỉa mai, giễu cợt. Vââââ…ng kéo rất dài là khó chịu lắm. Vờng, một biến thế của vâng là vâng ạ. Vầng là vâng nhanh. Vâẩng hơi cao lên phía cuối như có dấu hỏi là đương nhiên, chuyện như thế là rất chính xác. Còn dạ, là chỉ để thưa. Hồi nhỏ tôi đi chơi, mẹ gọi năm sáu lần mới dạ rồi chạy về, bao giờ mẹ cũng với theo câu nữa: Mang cái dạ về đây. Chả biết cái dạ là gì, là tiếng dạ ấy hay là cọng rạ mà tiếng Bắc hay lẫn giữa R và...

Phù sa đỏ

N gười ta đi khắp thế gian để tìm kiếm những cảm giác xa hoa, còn tôi, tôi chỉ ao ước được một lần đi chân trần trên mặt đất nâu mềm xốp quê nhà. Cảm giác được đất Mẹ ôm ấp, vỗ về sao mà bình yên đến thế! Người ta tìm đến những thính phòng sang trọng để nghe nhạc, còn tôi, tôi chỉ muốn được lắng nghe...

Khúc hát của những viên sỏi

Thành viên của Tản Văn Hay từ 29 tháng 12, 2019. Đ ã bao giờ bạn ngồi giữa một dòng sông đang cuộn chảy để ngắm cho thỏa thích những hòn sỏi tròn nhẵn xung...

Xôn xao hương rừng

Tôi hay bị lạc vào mớ cảm xúc hỗn độn mỗi khi có dịp ở giữa một rừng cây. Khi xung quanh tôi là những thân cây lớn bé, tầng tầng lớp lớp...

Phố Hoài phố nhớ

M ột buổi chiều như bao buổi thủy triều dềnh lên ai mà đắn đo, từ cảng Đà Nẵng tôi thập thò thả tình những...

Bãi giữa quê tôi

G iữa dòng biêng biếc là Bãi Giữa quê tôi, thản nhiên ghềnh đá, thản nhiên bờ cát, là thiên đường, là nơi trú ngụ của cơ man cò vạc, đa đa và bườm...

Viết trong bão Bualoi

Khi tôi ngồi viết những dòng này giữa phương Nam yên lành, quê hương tôi và các tỉnh miền Bắc Trung Bộ đang phải gồng mình trước cơn bão...

Những chuyến xe đò

N hững năm 198x, 199x, phương tiện giao thông chưa phong phú và sẵn tiện như bây giờ. Đọng trong ký ức nhiều người...

Những ánh trăng quê

N hìn ánh trăng chảy tràn trrên khắp đường làng ngõ xóm, tôi bần thần tự hỏi, trăng có tự bao giờ, trăng có...

Giếng Vừng thương nhớ

T ôi vừa bắt gặp những ngọt ngào thơ cũ qua hình ảnh một cái giếng đồng phủ đầy rong rêu. Một bà mẹ...

Ký ức khoai dong riềng

T háng giêng đến rất nhanh mà qua đi rất chậm. Người làng tôi thường có câu cửa miệng “Tháng Giêng ăn nghiêng bồ lúa”...

Đê làng và mẹ

B ao lâu rồi, tôi chưa đặt chân lên con đê làng thân thuộc ấy? Bao lâu rồi, tôi không còn nhìn thấy bóng...

Nên bị gai đâm

Những thảm rêu vốn không biết dỗi hờn. Những đoá hoa không bao giờ chì chiết. Những giấc mơ chỉ một mực bao dung....

Sủng Là man dại khèn Mông

Dễ có đến năm năm tháng tháng ngày ngày tôi không về ngồi bên bậu cửa mà nhìn hoa mơ ngủ gật bên bờ...

Tương tư ở xứ Ninh Kiều

Người ta nói, lữ hành có hai kẻ. Một kiểu đi để chinh phục, để đặt gót chân mình lên vùng đất lạ, để...

Thương nhớ vùng cao

Tôi không biết thổi khèn như Lò A Sùng, tôi không giỏi bắn tên như Giàng A Chính, nhưng thời gian của tôi cứ...

Gửi người Bụi phấn hương tay

C huyển đến ở cùng cha tôi trong khu tập thể giáo viên trường Cao đẳng Sư phạm Thái Bình, một buổi chiều khi "Nắng...
spot_img

Thương nhớ Thành Vinh

               Tôi vốn không sinh ra ở Vinh, cũng chẳng phải Nghệ An,...

Thành phố dài như một tiếng khèn

N ếu ai hỏi tôi yêu thành phố  Lai Châu nhất vào thời điểm nào trong năm, tôi sẽ trả...

Tháng ba nở hoa kèn hồng

Tháng ba về qua phố! Tháng ba rực sắc kèn Hồng. Năm nay hoa nở sớm hơn thì phải...

Cô gái Chư Đang Ya

Tôi đã đến Tây Nguyên, đã ở Tây Nguyên, đã đi Tây Nguyên đã cồn cào Serepôk, đã trăng...

Thông reo phố núi

Thành viên của Tản Văn Hay từ 29 tháng 3, 2021. M ​ỗi khi đi đâu đó trở về trên con...