13 C
Hanoi
Thứ Bảy, Tháng Hai 24, 2024

Người đàn bà khóc

T rỗi lên trong một buổi chiều...

Hoa khai dưới nguyệt

T a về nhà một đêm Dưới hiên...

Giấc đào phai

Đ ó là nụ cười của mùa...

Người đàn bà khóc

T rỗi lên trong một buổi chiều những điều ám ảnh, như mưa về, như gió về, như nắng tắt, như trăng lặn, như người xa bằn bặt, như người đâu ngoảnh mặt, như những trái tím khóa chặt, nín thở thinh lặng. Buổi chiều hôn mê. Tiếng khóc của một người đàn bà trong một đám tang xa lạ...

Miền chầu văn

           Tôi sinh ra ở Nam Định - cái nôi của những làn điệu chầu văn nức nở, của những đêm hầu bóng xập xòe. Thuở nhỏ, tôi theo...

Thoáng Tây Bắc trong lòng Hà Nội

Mỗi độ giêng hai, con đường Bắc Sơn- Hoàng Diệu gần Lăng Bác lại rộn rã hơn bởi bao người đi ngắm hoa Ban, chụp ảnh cùng Ban.            Những...

Những vòng xe của mẹ

T iếng cọt kẹt thuở nào vẫn trở đi trở lại trong những giấc mơ tôi. Thứ âm thanh quen thuộc của ngày thơ ấu mà tôi từng thắc thỏm mong ngóng khi những vòng xe của mẹ đi đâu đó trở về. Mỗi lúc ấy, tôi hân hoan...
spot_img

Hoa khai dưới nguyệt

T a về nhà một đêm Dưới hiên trăng huyễn hồ Em vừa tung cánh mỏng Thả giấc mộng đời hoa Trăng xưa về mang theo nét buồn thiên cổ, hồn hoa xưa lãng đãng...

Giấc đào phai

Đ ó là nụ cười của mùa xuân. Mà cũng không hẳn là nụ cười, có thể là nguồn cảm hứng mới cho những khuôn mặt người. Cũng không phải ngôi sao năm...

Tự tình với điếm canh

T răng đã suông từ lâu, trên những mái đầu, trên những mái đình, trên những nơi mà người ta nghĩ thời gian đã quên mình. Trên những thảng thốt giật mình. Trên những tự tình, điếm canh. Trăng đang xanh, trăng đang mải mê tròn vành, trăng đi từ biển, trăng về từ núi, trăng ngã dúi dụi vào đồng quê. Người ta bảo trăng ở biển thì ấm, trăng lên núi thì lạnh, trăng về đồng bằng trăng tạnh chiêm bao. Nào ai biết trăng đã tạnh chiêm bao, tôi trở về quê hương sau những hao gầy, sau những mải mê cơm áo no đầy, sau những chập...

Người đàn bà khóc

T rỗi lên trong một buổi chiều những điều ám ảnh, như mưa về, như gió về, như nắng tắt, như trăng lặn, như người xa bằn bặt, như người đâu ngoảnh mặt, như những trái tím khóa chặt, nín thở thinh lặng. Buổi chiều hôn mê. Tiếng khóc của...

Chiều qua phố mưa bay

Thành viên của Tản Văn Hay từ 11 tháng 5, 2021. C hiều nay qua phố mưa bay, tôi ghé quán cà phê cũ, nhưng người xưa đã rời xa vòng tay. Từng giọt cà...

Chùa Bà Đanh

Nằm bên tả ngạn sông Đáy, về phía Tây Bắc của thành phố Phủ Lý (Hà Nam) chừng 10 cây số, Chùa Bà Đanh giờ đây không còn hoang sơ như trước nhưng...

Dưới bóng cây nêu

T hịt mỡ dưa hành câu đối đỏ Cây nêu tràng pháo bánh chưng xanh. Tết là sự hiện diện của bánh chưng xanh thơm lừng mùi...

Ban mai hồng

N àng thức dậy thật sớm ở một nơi rất xa. Ngôi nhà xinh được tọa trên đỉnh một ngọn đồi này và dưới chân của một ngọn đồi khác. Những ngọn đồi trập...

Những vòng xe của mẹ

T iếng cọt kẹt thuở nào vẫn trở đi trở lại trong những giấc mơ tôi. Thứ âm thanh quen thuộc của ngày thơ ấu mà tôi từng thắc...

Đồ cũ

C ó người hỏi sao cứ giữ mãi những đồ vật cũ thế, giờ ai...

Món quà của ngoại

Gió mùa đông bắc không hẹn trước, ào ạt ùa về, thổi bay vạt sấu...

Chái bếp của ngoại

Tr ong ký ức tuổi thơ tôi chái bếp của ngoại là nơi đẹp đẽ...

Ký ức Châu Giang

M ỗi dòng sông đều mang trong mình một câu chuyện kể, từ những mạch...

Thương miền muối mặn gừng cay

M ười tám tuổi tôi đã xa Vinh – cái thành phố bé tẻo tèo teo...

Nên bị gai đâm

Những thảm rêu vốn không biết dỗi hờn. Những đoá hoa không bao giờ chì chiết. Những giấc mơ chỉ một mực bao dung....

Sủng Là man dại khèn Mông

Dễ có đến năm năm tháng tháng ngày ngày tôi không về ngồi bên bậu cửa mà nhìn hoa mơ ngủ gật bên bờ...

Tương tư ở xứ Ninh Kiều

Không biết cụ Nguyễn Tuân xưa đã từng hành tẩu đến xứ này để mà ca tụng thêm cái lý lẽ xê dịch. Ninh...

Thương nhớ vùng cao

Tôi không biết thổi khèn như Lò A Sùng, tôi không giỏi bắn tên Giàng A Chính, nhưng thời gian của tôi cứ vùn...

Phù sa đàn bà

Không hiểu sao mỗi khi nhìn những dòng sông từ thượng nguồn đổ về hạ lưu dẫu tháng đông gầy, dù ngày hạ mập,...
spot_img

Phố vàng mấy độ

Có dịp lưu lại Tam Kỳ (Quảng Nam) đúng vào mùa lễ hội hoa sưa, lòng luyến lưu cái...

Tôi nợ Quy Nhơn một tiếng thở dài

            Đời là chốn nợ. Có khi nợ nhau một chút tình, có khi...

Đôi mắt Ê Đê

Có một lần được được đắm chìm trong ánh mắt sơn nữ giữa chiều Ma Đrắk đầy gió, một...

Hà Nội trong em và trong tôi

Hà Nội không phải nơi tôi sinh ra. Hà Nội không phải nơi tôi lớn lên. Hà Nội cũng...

Âm thanh của núi

Ai lên thăm Tây Bắc được nghe tiếng khèn H'Mông thì đều để lòng vấn vương thương nhớ. Bởi...