Lững thững… và yêu
C ó những buổi chiều, tôi ngước nhìn lên khoảng trời xanh ngắt, thấy vài áng mây trắng lững thững trôi. Lòng bất chợt tự hỏi, mây có cô đơn không, hay mây đang thong dong tận hưởng một cõi tự do riêng mình? Từ trên cao, mây an nhiên nhìn xuống nhân gian, ngắm dãy núi trùng điệp, biển cả mênh mông và cả những ồn ào, tĩnh lặng của quả đất tròn đang xoay cần mẫn. Trái đất cũng lững thững như thế, hàng tỉ năm vẫn nhẹ nhàng quay quanh trục, đều đặn và bao dung. Phải chăng, chỉ có lòng người là vội vã, sốt ruột đếm từng vòng quay, hoảng sợ...
Khói bếp
Mỗi buổi chiều loang thấm màu mây xám trên nền trời. Ký ức xa xăm từ làn khói bếp bảng lảng lại hiện về uốn lượn trong trí nhớ. Có phải những buổi...
Cái tôm cái tép đi đưa bà còng
Và để khi tấm lá sen, lá khoai nước được lật lên, trong chiếc...
Viết trong bão Bualoi
Khi tôi ngồi viết những dòng này giữa phương Nam yên lành, quê hương tôi và các tỉnh miền Bắc Trung Bộ đang phải gồng mình trước cơn bão số 10. Bão Bualoi. Là một người con Bắc Trung Bộ, tuổi thơ tôi lớn lên, chứng kiến và đi qua...
Gửi người Bụi phấn hương tay
C huyển đến ở cùng cha tôi trong khu tập thể giáo viên trường Cao đẳng Sư phạm Thái Bình, một buổi chiều khi "Nắng vào thu" dịu dàng, tôi tìm thấy trong chồng...
Người gieo mầm nhân ái
Người ta thường mải miết đi tìm những điều lớn lao mà quên rằng, thứ cốt lõi để xây nên một đời người chính là tình yêu. Mẹ tôi không kiếm tìm đâu...
Một kỷ niệm buồn
Chuyên gia của Tản Văn Hay từ 30 tháng 12, 2020. C àng nhiều tuổi, con người càng hay quên cái hiện tại và càng nhớ quá khứ… Hình như đó là cách để giảm tốc dần con tàu đã chạy mấy chục năm, tới lúc chậm dần, trước khi dừng lại! Và kí ức chính là những hành trang con người muốn mang theo, trước hết là muốn nhớ, như để đối sánh và chiêm nghiệm, như để dọn mình, thật nhẹ, thật lành…! Ví như trong những ngày này của tháng 11, tôi hay nhớ tới những kỉ niệm về thầy, về trò, về những con người đã tới và đi qua cuộc đời tôi, có khi vô tăm tích, có khi vẫn đâu đó trong tiềm thức, thảng hoặc xuất hiện, như tăm cá mơ hồ trên sóng… Và tôi hay nhớ về thầy, người thầy tôi từng quý trọng, từng thất vọng, và từng quên… Thầy là giáo...
Lững thững… và yêu
C ó những buổi chiều, tôi ngước nhìn lên khoảng trời xanh ngắt, thấy vài áng mây trắng lững thững trôi. Lòng bất chợt tự hỏi, mây có cô đơn không, hay mây đang thong dong tận hưởng một cõi tự do riêng mình? Từ trên cao, mây an nhiên nhìn xuống nhân gian, ngắm dãy núi trùng điệp, biển cả mênh mông và cả những ồn ào, tĩnh lặng...
Gió mùa đã thổi
Một sớm mai thức dậy, mở cửa ra gặp ngay cơn gió ào vào phòng mang theo một chút bụi mờ, một chút mây trêu ghẹo làn tóc còn đang rối, vuốt ve...
Mùa Noel năm cũ
Chỉ ngày mai thôi. Khi tiếng chuông nhà thờ ngân lên những thanh âm vang vọng. Đánh thức tâm hồn nhân loại trở về thánh thiện, bao dung. Vạn vật sẽ an hòa,...
Viết trong bão Bualoi
Khi tôi ngồi viết những dòng này giữa phương Nam yên lành, quê hương tôi và các tỉnh miền Bắc Trung Bộ đang phải...
Bãi giữa quê tôi
G iữa dòng biêng biếc là Bãi Giữa quê tôi, thản nhiên ghềnh đá, thản nhiên bờ cát, là thiên đường, là nơi trú ngụ của cơ man cò vạc, đa đa và bườm...
Viết trong bão Bualoi
Khi tôi ngồi viết những dòng này giữa phương Nam yên lành, quê hương tôi và các tỉnh miền Bắc Trung Bộ đang phải gồng mình trước cơn bão...
Những chuyến xe đò
N hững năm 198x, 199x, phương tiện giao thông chưa phong phú và sẵn tiện như bây giờ. Đọng trong ký ức nhiều người...
Những ánh trăng quê
N hìn ánh trăng chảy tràn trrên khắp đường làng ngõ xóm, tôi bần thần tự hỏi, trăng có tự bao giờ, trăng có...
Giếng Vừng thương nhớ
T ôi vừa bắt gặp những ngọt ngào thơ cũ qua hình ảnh một cái giếng đồng phủ đầy rong rêu. Một bà mẹ...
Ký ức khoai dong riềng
T háng giêng đến rất nhanh mà qua đi rất chậm. Người làng tôi thường có câu cửa miệng “Tháng Giêng ăn nghiêng bồ lúa”...
Đê làng và mẹ
B ao lâu rồi, tôi chưa đặt chân lên con đê làng thân thuộc ấy? Bao lâu rồi, tôi không còn nhìn thấy bóng...
Nên bị gai đâm
Những thảm rêu vốn không biết dỗi hờn. Những đoá hoa không bao giờ chì chiết. Những giấc mơ chỉ một mực bao dung....
Sủng Là man dại khèn Mông
Dễ có đến năm năm tháng tháng ngày ngày tôi không về ngồi bên bậu cửa mà nhìn hoa mơ ngủ gật bên bờ...
Tương tư ở xứ Ninh Kiều
Người ta nói, lữ hành có hai kẻ. Một kiểu đi để chinh phục, để đặt gót chân mình lên vùng đất lạ, để...
Thương nhớ vùng cao
Tôi không biết thổi khèn như Lò A Sùng, tôi không giỏi bắn tên như Giàng A Chính, nhưng thời gian của tôi cứ...
Gửi người Bụi phấn hương tay
C huyển đến ở cùng cha tôi trong khu tập thể giáo viên trường Cao đẳng Sư phạm Thái Bình, một buổi chiều khi "Nắng...
Trở lại Ayun Pa
C on người ta thật kì lạ, luôn khao khát được đi xa, đến những vùng trời mới, khám...
Ký ức làng
Thỉnh thoảng trở về, ngắm nhìn những chuyến xe lao vụt qua tôi lại thảng thốt như mình vừa...
Những con mắt Hà Giang
Những con mắt cao nguyên, những con mắt Hà Giang, những con mắt của đất trời rạo rực tam...
Thương một dòng sông
T ôi sinh ra ở một bản Mường nhỏ của vùng núi xứ Thanh, nơi thuộc phần lưng chừng...






