32 C
Hanoi
Thứ Ba, Tháng Tư 16, 2024

Cây gạo làng

Cây gạo làng tôi đứng ở một...

Phù sa đời cha

C ha trầm lành như đất, tôi...

Cây gạo làng

Cây gạo làng tôi đứng ở một góc sân chùa. Từ dưới bến sông nhìn lên qua một con đê nhỏ chỉ thấy vòm cây nhô ra. Mỗi mùa xuân sang, cây gạo nở rộ, đồng loạt bung những cánh mịn như nhung rồi rủ nhau cùng buông mình rụng xuống. Đêm khuya, gió từ sông Cầu thong dong...

Hương mùi già

Nếu ai đã từng có tuổi thơ đẫm mình trong làn nước mùi già ấm nóng những ngày cuối năm, hẳn sẽ không thế quên mỗi khi tết đến. Ấy là khi, trên...

Người đàn bà khóc

T rỗi lên trong một buổi chiều những điều ám ảnh, như mưa về, như gió về, như nắng tắt, như trăng lặn, như người xa bằn bặt, như người đâu ngoảnh mặt,...

Những vòng quay của mẹ về đâu?

C ậu em gửi cho tôi hình mẹ già đang xay bột. Thế là cả một trời thương ùa về. Tôi nhớ mẹ. Mẹ tôi làm bánh mùng ba tháng ba. Nhà tôi không có cối xay. Mỗi dịp Tết trôi chay, mẹ lại đôn đáo lo xay bột nhờ....
spot_img

Xin lỗi hoa xoan

N hững cây xoan thẳng chạy dài trồng đều tăm tắp ven đê đang mùa trổ hoa bên bờ đê ven sông mà lâu lắm rồi nay mới có dịp được gặp lại....

Những mùa hoa xuyến chi

Những buổi chiều mùa xuân, tôi hay tha thẩn ngoài cánh đồng làng. Gió mùa xuân mơn man, nắng mùa xuân dịu dàng, đồng làng yên ả xoa dịu bao nỗi lo toan....

Thương từ trong hẻm thương ra

Có một điều lạ là mỗi khi nghĩ đến Sài Gòn, trong đầu tôi không phải là những cửa hiệu xa hoa lấp lánh ánh đèn, những tòa nhà chọc trời cao vút, hay xe cộ nối đuôi nhau trên đường mà là những con hẻm nhỏ vòng vèo sâu hun hút bên trong.           Tôi hình dung những con hẻm này như những mạch máu trong cơ thể người mẹ. Mạch máu đó có chỗ phình to, chỗ co thắt lại. Chỗ to bằng cả cái sân đủ để người dân chiều chiều ra hóng mát. Chỗ bé lại ngột ngạt chỉ vừa đủ chiếc...

Người đàn bà khóc

T rỗi lên trong một buổi chiều những điều ám ảnh, như mưa về, như gió về, như nắng tắt, như trăng lặn, như người xa bằn bặt, như người đâu ngoảnh mặt, như những trái tím khóa chặt, nín thở thinh lặng. Buổi chiều hôn mê. Tiếng khóc của...

Bánh mì Bảo Yên

                                           Mỗi vùng đều có một món ăn đặc sản để làm nên...

Cà phê Sài Gòn

  Nhặt những buổi chiều đói nắng Chắp vá một đêm mỏng trăng Khất thực mặt người xa vắng No nê đắng giọt linh hồn.   Tôi đã lang chạ bao nhiêu niềm vui? Tôi đã mảy may bao...

Miền hoa ban trắng

Không hồng dịu như đào phai, mộc mạc như tam giác mạch, không rực rỡ như đỗ quyên, không vàng tươi như dã quỳ...

Ban mai hồng

N àng thức dậy thật sớm ở một nơi rất xa. Ngôi nhà xinh được tọa trên đỉnh một ngọn đồi này và dưới chân của một ngọn đồi khác. Những ngọn đồi trập...

Những vòng quay của mẹ về đâu?

C ậu em gửi cho tôi hình mẹ già đang xay bột. Thế là cả một trời thương ùa về. Tôi nhớ mẹ. Mẹ tôi làm bánh mùng ba...

Phù sa đời cha

C ha trầm lành như đất, tôi là con gái nhưng đáo để nghịch ra...

Hoa gọi tên mùa

Tháng ba. Mưa bụi, nắng non với hoa xoan. Một loài hoa cứ lặng lẽ...

Mùa hoa gạo đỏ

Q uê tôi đất đai màu mỡ, khí hậu ôn hòa nên nơi đây có...

Những vòng xe của mẹ

T iếng cọt kẹt thuở nào vẫn trở đi trở lại trong những giấc mơ...

Đồ cũ

C ó người hỏi sao cứ giữ mãi những đồ vật cũ thế, giờ ai...

Nên bị gai đâm

Những thảm rêu vốn không biết dỗi hờn. Những đoá hoa không bao giờ chì chiết. Những giấc mơ chỉ một mực bao dung....

Sủng Là man dại khèn Mông

Dễ có đến năm năm tháng tháng ngày ngày tôi không về ngồi bên bậu cửa mà nhìn hoa mơ ngủ gật bên bờ...

Tương tư ở xứ Ninh Kiều

Không biết cụ Nguyễn Tuân xưa đã từng hành tẩu đến xứ này để mà ca tụng thêm cái lý lẽ xê dịch. Ninh...

Thương nhớ vùng cao

Tôi không biết thổi khèn như Lò A Sùng, tôi không giỏi bắn tên Giàng A Chính, nhưng thời gian của tôi cứ vùn...

Phù sa đàn bà

Không hiểu sao mỗi khi nhìn những dòng sông từ thượng nguồn đổ về hạ lưu dẫu tháng đông gầy, dù ngày hạ mập,...
spot_img

Chè đâm

Tháng sáu, nắng và gió thốc ngược lên mặt, quẩn lại bên người. Hầm hập. Nóng. Rít ráy. Quãng...

Vũng Tàu thành phố tôi yêu

T ôi viết về Sài Gòn, Hà Nội, Đà lạt…về những nơi bước chân mình đã từng in dấu....

Thương nhớ Thành Vinh

               Tôi vốn không sinh ra ở Vinh, cũng chẳng phải Nghệ An,...

Phượng tím vương mắt buồn cao nguyên

Như một lộng lẫy tương tư hoàng hôn phố núi em cao nguyên mộng. Như một hư ảo ma...

Hồ thu trên núi

Chưa ai thấy mùa thu đi xuống núi bao giờ, bởi vì mùa thu luôn ngự trị ở đó....