Tôi là Trần Thị Hồng Anh

Thành viên của Tản Văn Hay từ 29 tháng 12, 2019.

Đ ã bao giờ bạn ngồi giữa một dòng sông đang cuộn chảy để ngắm cho thỏa thích những hòn sỏi tròn nhẵn xung quanh? Đã bao giờ bạn ngồi một mình giữa không gian xanh ngát, vắng vẻ mà ngắm nhìn bãi đá sỏi trong tiếng nước rì rầm cùng gió? Đã bao giờ bạn mặc lòng mình trôi theo nước, đá và mây ngàn gió núi mà nghe lời thầm thì của chúng?

Và rồi một lần tự hỏi, không biết những hòn sỏi đã đi qua bao nhiêu chặng đường và thời gian của cõi đời để có hình hài như tôi đang nhìn thấy hôm nay? Cơ duyên nào đem chúng đến với vùng đất heo hút, vắng lặng này để gặp tôi trong một buổi chiều có nhiều nắng gió đến vậy?

Trên bãi đá sỏi giữa tiếng nước reo, giữa bạt ngàn những đồi keo hoa vàng, tôi cầm lên một viên sỏi gần bằng nắm tay, ngắm nghía các vòng vân màu vàng nhạt mà hình dung về hành trình của nó. Nó từ đâu đến? Từ những ngọn núi cao quanh năm mây phủ hay từ một triền đồi nào đó trong mùa mưa tháng tám khi giông bão về? Từ một khúc sông đầy thác ghềnh của thượng nguồn xa xôi hay là một dòng suối nhỏ chảy ngoài bìa rừng? Không biết, chỉ thấy chúng có vẻ mịn láng chứ không xù xì xấu xí như những hòn sỏi mà tôi đã nhìn thấy ở quãng sông phía dưới thị xã sầm uất kia. Những hòn sỏi dưới đó ẩn trong làn nước mùa cạn phủ đầy rêu trơn tuột như chưa bao giờ phải chịu sự tàn phá của thời gian và của dòng nước chảy xiết nơi này.

Không gian hoang sơ, vắng lặng như trong một miền cổ tích nào đó. Chỉ có tôi và bãi đá vừa gặp. Tôi tự do bước trên đá sỏi, cảm giác nhồn nhột dưới gan bàn chân như đang đứng trên chiếc máy mát xa chạy bằng điện. Bất giác tò mò và ngạc nhiên vì mênh mông đá tròn mịn như ai đó mài giũa sẵn nằm ngay giữa sông. Bãi đá cách với bờ một quãng sông hẹp, dòng nước êm đềm chảy trong thủy trình không ngừng nghỉ của mình. Thoáng chút sờ sợ khi nghĩ bất chợt nước trên nguồn mà đổ về thì tôi và bãi đá không biết như thế nào. May mà bầu trời vẫn xanh và lá vẫn rì rào khe khẽ.

Bãi đá thoai thoải nằm trọn giữa dòng sông. Mùa nước cạn khiến cho nó trở thành một hòn đảo nhỏ hình elip náu mình giữa không gian xanh ngát. Một vài vệt mây lạc lõng làm bãi đá thi thoảng sẫm lại rồi vụt sáng như ánh đèn đổi màu ở một quán cà phê nào đó ngoài phố. Ánh nắng của mùa đông làm cho những hòn sỏi lấp lánh như thủy tinh. Tôi thơ thẩn nhặt lên tay mình một vốc sỏi lớn bằng đầu ngón tay cái, tự nhiên chùng lại trong phút chốc. Ngày trước, để kiếm được một vốc sỏi như thế này, đám trẻ bọn tôi phải bới tung cả đống cát sỏi nhà hàng xóm mới lựa được. Những hòn sỏi thuở ấy đâu có tròn trịa đều đặn như vốc sỏi trên tay tôi. Ấy vậy mà, chúng tôi chơi chuyền, chơi ô quan say mê, không nhớ giờ về nhà. Cũng lạ thật, không biết ai nghĩ ra mà mỗi hòn sỏi của mỗi trò chơi có các kích cỡ, hình dáng thậm chí màu sắc khác nhau.

Này nhé, hòn dẹt, mỏng thì chơi nhảy lò cò. Hòn tròn to bằng quả chanh thì chơi chuyền, đánh chắt. Hòn nhỏ thì rải ô ăn quan, chơi cờ gánh cùng với mấy thanh tre. Có thể nói gia tài của chúng tôi khi ấy chủ yếu là sỏi đá được cất trong túi áo, túi quần. Còn giữ nhiều đến mức quần tụt xuống, vừa chạy vừa giữ cạp quần mà vẫn không nỡ lấy hết ra ngoài. Nhiều hôm mẹ vừa giặt đồ vừa gọi từng đứa ra chỉ vào chậu nước đầy cát mà dọa rằng sẽ cho mỗi đứa dăm roi nếu còn bỏ sỏi đá vào áo quần nữa. Nhưng rồi có ai nhớ đâu! Ngày mai lại tụ tập, lại giành nhau từng viên sỏi như chưa từng có lời mẹ dặn. Chơi chán lại đổ ra đếm, so số sỏi của mình với bạn bè để xem ai thắng nhiều hơn. Các trò chơi với sỏi đá cứ vậy mà đi theo chúng tôi suốt những năm tháng tuổi thơ êm đềm bên gia đình.

Ảnh: Quang Vinh

Đá ở đây có rất nhiều cỡ. Nhưng không quá to, chỉ độ bằng cái nồi cơm điện ba cân trở lại. Đa số là màu trắng, vàng mơ hay màu kem, rất ít màu xám hay đen như khi bị lẫn trong cát hay ở dưới bóng cây ven bờ. Tôi chọn hai hòn đá to hơn cái bát ăn cơm, có màu trắng ngà dự định mang về để dằn lên hũ cà, hũ dưa muối bên bếp. Ngày còn ở nhà, mẹ thường sai tôi mang hòn đá trong hũ cà rửa sạch rồi mang ra phơi nắng, chờ muối mẻ tiếp theo. Cà mẹ muối thường chắc, giòn, không bị úng vì được làm cẩn thận rồi nén chặt, chỉ cần muối mặn thêm chút là để dành ăn đến tận mùa mới. Những năm tháng xa nhà, rồi theo chồng xa xứ, tôi cứ nhớ mãi vị cà mẹ muối ngày xưa.

Dòng sông miên man chảy về xuôi. Bãi đá tĩnh tại như không hề có sự biến động xung quanh. Vẫn lặng lẽ phô màu trắng trên bao sắc xanh của trời, nước và cây lá. Sóng nước chạm vào bờ đá tung lên như các bông hoa màu trắng bạc xòe nở, cuốn một vài viên sỏi lăn, lăn theo dòng trôi. Nhìn theo những viên sỏi, tôi chợt hiểu vì sao đá lại tròn, vì sao đá nhẵn thín? Một đời đá đi theo con nước đầy vơi, ai dám bảo đá không chênh vênh? Ai dám bảo đá có một đời bình yên? Đá đã tự trau mình dưới dòng nước để tròn xinh đến vậy, ai biết được đá đau cỡ nào? Ai biết được đá bị bào mòn bao nhiêu? Ai biết được đá nhẫn nại thế nào? Chỉ biết bây giờ đá đẹp như đóa hoa bung nở trong tiết trời ấm áp của mùa xuân.

Tôi tung một vài hòn sỏi lên, sắc vân vàng trắng óng ánh trong ánh nắng chiếu xiên xiên xuống bãi. Cảm giác man mát, nằng nặng lan tỏa trong lòng bàn tay. Nhìn đám mây trắng đang bồng bềnh phía xa, tôi tự hỏi: con người, làm được như đá không? Tự mình đi qua khó khăn, gian khổ để rèn giũa, để hoàn thiện bản thân hơn? Có ai dám quăng mình vào trong giông bão cuộc đời để tích góp thêm một chút kiên cường? Có ai dám mặc cho những va chạm của đời gọt giũa để trở nên vẹn tròn hơn? Con người cũng như đá, phải trải qua những biến cố của thời gian và cuộc sống, mới có thể hoàn thiện mình, mới hiểu mình là ai giữa chốn nhân gian này. Để rồi, từ sự thấu hiểu giá trị con người mình mà sống có ý nghĩa hơn, mà buông bỏ hết mọi tham – sân – si trần tục kia. Cây lá đung đưa trong gió, thầm thì hỏi tôi: Đá dám, sao người thì không?

Dòng sông vẫn rì rào chảy xung quanh. Khi vòng qua khúc giữa, sông nghiêng mình như trao một nét cười nhẹ tạm biệt bãi đá nơi tôi đang ngồi. Bãi đá sáng lên giữa những màu xanh bất tận của sóng, của lá trong cuộc chia tay không hẹn ngày trở lại. Không biết lần chia tay này hòn sỏi nào sẽ đi cùng dòng sông? Hòn sỏi nào tiếp tục hành trình phiêu lưu vô định của mình? Hòn đá nào ở lại để chờ mùa nước lên đang đến? Để rồi có gặp lại đâu đó thì cũng không còn nhận ra nhau giữa bao nhiêu dâu bể của đời. Đến lúc ấy không biết đã tròn một đời đá hay chưa? Chỉ biết những hòn sỏi vẫn mãi hát khúc ca của mình giữa dòng sông, vẫn tiếp tục làm đẹp mình giữa những biến động của thời gian.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.