Chẳng có tái xuân hồi xuân nào cho đôi bàn tay từng trải qua những gian khó mà chỉ có thành quả từ những đôi bàn tay chính là vẻ đẹp đọng lại với thời gian!
Làng bên một dòng sông yêu thương và thơ mộng biết mấy. Con sông Ninh Cơ nước đỏ phù sa uốn quanh làng tôi như một dải lụa hồng trên nền xanh ngút ngàn vườn dâu, bãi mía. Hai bên bờ sông, xóm làng sầm uất với những bóng dáng quen thuộc: Lũy tre xanh, mái ngói chùa rêu...
Những năm đi chiến đấu và công tác xa nhà, mỗi khi nhớ đến quê hương, lòng tôi không bao giờ quên được dáng hình của mẹ, của cha và cũng không bao giờ quên được những ngọn đèn. Những ngọn đèn không bao giờ tắt.            Có thể nói đời tôi gắn với những ngọn...
Khi những cơn mưa dần vơi hạt và nắng bắt đầu chói trên những sườn đồi, khi những thảm cỏ xanh mịn ngả dần sang màu vàng chanh dìu dịu và gió nao nức phong tình trong hoa lá nước mây, ấy là khi đất trời phố núi chuyển sang mùa.            Không phải Đông -...
Bạn đã bao giờ một mình đứng trên đỉnh núi bạt ngàn hoa tam giác mạch trắng tím hồng, trên đầu mây bay, gió lộng bát ngát, dưới chân là những dãy núi đá điệp trùng chạy bất tận đến chân trời? Nếu chưa, bạn hãy thử cảm giác ngây ngất, bình yên, thoát tục, choáng ngợp và thấy...
Nhà bà Nội có cái bể hứng nước mưa, có một chiếc máng dài làm bằng cây tre to chẻ một nửa, cố định ngay ngắn bằng dây thép cạnh mái ngói, nơi đón những giọt nước mưa đầu tiên để dẫn nước. Khi trời mưa gió, máng tre chắt chiu giọt nước trong veo của trời, giọt nối...
Hà Nội những ngày trở gió luôn gợi cho người ta một thứ cảm xúc đặc biệt. Cái cảm xúc bâng khuâng khi lạc lõng giữa phố phường vào một ngày lao xao tiếng lá cuộn mình dưới chân người về qua trên phố. Thèm một chút hơi ấm, thèm một chút dịu dàng.            Con...
Quê tôi thuộc lưu vực sông Hồng, vốn là khởi nguồn của sông Nhuệ. Vì vậy, đất quê tôi là đất phù sa, vừa mát mẻ, vừa màu mỡ, thích hợp với việc trồng dâu. Nhất là ở mạn xóm bãi, chỉ cần cắm cành dâu xuống là ngoảnh đi ngoảnh lại, lá dâu đã xanh tốt bời bời....
Có lần con gái tôi hỏi: mẹ ơi, mùa thu có màu gì? Thu màu gì ư? Tôi nói với con rằng: con hãy nhìn xem, có thể đó là màu áo mơ phai của những chiếc lá rơi, màu xanh của những lá mạ nõn nà, màu vàng như rót mật của những giọt nắng.      ...
Hoàng hôn bật khóc khi ta ngồi nhớ mẹ. Ráng đỏ tím chiều dần ẩn khuất vào đêm... Có hạt mưa giông nào, có giọt nắng gắt nào nhuộm tóc mẹ màu trắng? Có hạt bụi nào, có gian nan nào in hằn nơi nếp mắt mẹ nhăn? Mẹ vẫn ngồi nơi ấy đan một nỗi buồn khắc khoải...