‘’Chợ Nhàn mà có nhàn đâu?
Chỉ thấy vất vả hằn sâu mắt người.
Dăm ba cái bắp cải tươi.
Lơ thơ vài nhánh tỏi gầy xanh xao‘’
Bố tôi thường bảo ‘’nóc nhà xa hơn ngõ chợ‘’ nhưng đấy là với nhà giàu có còn nhà nghèo hay gia đình công chức thì có khi ngược lại vì mái nhà hay bị đổ dột khi trời mưa phải thường xuyên lên dặm vá.
Cái gốc gạo xù xì to lớn ấy có cái hốc rất lớn rỗng khuất vào phía trong đến mấy người chui lọt nhưng bọn trẻ ít dám nghịch ngợm chui vào vì sợ có ma.
Có thể nỗi sợ ám ảnh từ câu ca ‘’ thần cây đa, ma cây gạo, cú cáo cây đề ‘’ hay từ cái tên giống tên loại lương thực chính mà thành sức hút cho các linh hồn ma đói, ma khát vất vưởng tìm về trú ngụ kiếm miếng ăn. Gốc gạo to lớn ấy nổi lên hằn rõ những u cục xù xì như cả đám người gù đang xúm xít vào ôm lấy gốc gạo.
Hiếm có đứa trẻ nào trèo được lên cây gạo này bởi vì thân to quá vòng ôm lại rất cao, thẳng tuốt lên cao với trổ cành, phân nhánh ít đứa nào hái được hoa gạo tươi mà chỉ đợi hoa rụng xuống khi trời chiều, người thưa, chợ vãn, bông gạo to hơn cả bàn tay người lớn được chúng tôi xâu lại thành chuỗi xách như xách dòng lửa cháy chạy lẫn vào trời chiều. Hoa rụng xuống cứ đỏ tươi mãi cánh hoa dầy mà lúc nào cũng như mòng mọng nước cầm nặng bàn tay đủ trò với hoa trên sân chợ kết thành vòng, xếp thành hình hay xâu thành đai đội cả lên đầu đám con gái mới lớn.
Cây gạo sừng sững che mát cả khoảng sân chợ che mát cả thời thơ ấu của bạn bè tôi dùng màu đỏ tươi làm sáng lên lấp đi khoảng thời gian đói ăn thiếu mặc. Cái hốc cây gạo ấy cũng là nơi tôi gặp bà thím tôi đứng ăn vội ăn vàng miếng bánh đúc rõ ro vì sợ mang cái tiếng đi chợ ăn quà, người thím mà như tôi biết chưa có một ngày sung sướng, nhiều bi phẫn đến mức phải tự tìm cho mình cách rời bỏ cõi đời trong đau đớn tột cùng.