Một ngày nào đó

Thử một ngày nào đó, không có gió, lòng chắc buồn và nhớ lắm, gió ơi!

Em muốn đứng một mình trước biển.
Một mình thôi với sóng gió trùng khơi
Và em muốn gục đầu vào cát.
Nói những lời chỉ biển hiểu mà thôi.

ha-kim-quy

Tôi là Hà Kim Quy

Thành viên của Tản Văn Hay từ 27 tháng 8, 2019

b ạn đã có bao giờ nằm nghe gió hát và hình dung ra màu của gió? Tôi đã từng nằm trong vườn lộng gió và đã từng ngồi bên rừng phi lao gần bãi biển chiều buông để lặng nghe gió hát. Tiếng gió hát có những âm vực thẳm sâu của đất trời cùng những vũ điệu hoang đàng trên những cánh rừng đại ngàn làm tôi ngẫm nghĩ và tưởng tượng…

Gió có những lúc như một chàng trai trẻ trung, vui tính, cũng có lúc hiền lành như một bà mẹ dịu dàng. Những trong chốc lát gió lại là hung thần nghiệt ngã, có lúc gió là gã lãng du lang thang khắp núi đồi, gió lượn trong thung sâu, gió luồn qua các ngóc ngách trên từng con phố, đâu đâu gió cũng góp mặt.

Bạn đã từng ngắm điệu nhảy của gió và những phiến lá vàng trên cành cây khi bắt đầu rụng xuống? Chúng say sưa trong vũ điệu Slow trong sáng, duyên dáng và nhịp nhàng. Gió cuốn lá liệng tròn, liệng tròn rồi từ từ đáp xuống mặt đất.

Đó là vũ điệu đẹp và quyến rũ, làm cho ta không tưởng tượng đó là giây phút chia lìa đau thương giữa lá và cây mà ta lại liên tưởng đến sự kết thúc và khởi đầu cho một hành trình mới, hành trình của vũ điệu Samba.

Gió tiếp tục chơi trò đuổi bắt với những phiến lá vàng rụng bên đường với những tiết tấu sống động, hào hứng, cuốn chúng chạy theo, xoáy tròn thành một vòng tròn đẹp lạ. Có khi, nó còn đùa nghịch với cát bụi, gom bụi cuộn tròn lại rồi tung lên như một túm khói giữa con đường đất quê khô cháy. Gió mang màu vàng của lá và màu trắng bạc của cát bụi.

Gió lang thang trên những tán cây bàng, ngủ nhờ trên cành cây, khi tỉnh dậy cũng vươn vai làm rung động những chiếc lá xanh và ném những quả bàng màu vàng thư xuống đất. Gió hát và say sưa vũ điệu Quickstep cùng bãi phi lao bên bờ sóng, vi vút điệu hoan ca sống động, duyên dáng và lấp lánh, các cành cây cũng uốn mình theo gió mà đung đưa, lắc lư, mà hòa âm theo điệu đàn gió vi vu bất tận.

Gió trầm mình trong sóng biển cất vang những bản tình ca khi nhẹ nhàng, khi ve vuốt, vỗ về, mơn trớn bờ cát dịu êm, lúc đùa nghịch tung tăng điệu Tango cùng sóng biển rồi cuộn tròn, tung mình trùm hụp nô giỡn với những người đi tắm. Gió lặng lẽ giúp sức cho những cánh buồm vượt trùng khơi ung dung trên đại dương bao la sâu thẳm.

Có những lúc gió nổi cơn thịnh nộ cuồng phong tàn phá hết tất thảy những nơi nó đi qua làm tan hoang bao ruộng vườn, nhà cửa. Kinh sợ hơn, nó còn cuốn theo nhà xưởng, cây cối nhấn chìm khơi xa để trả thù cho con người đã hủy hoại môi trường. Hung hãn là thế, tàn bạo, khốc liệt là thế nhưng sau tất cả, gió lại hiền lành như một thiên thần vô hình. Gió núp trên cành cây ngọc lan, trên đóa hồng tinh khôi, đùa giỡn với lá cây, với chim muông rồi hào phóng vốc ném hương hoa bay khắp bốn phương trời.

    Gió tung tăng trên các sườn đồi, trên các rừng hồi, rừng quế cuốn các mùi hương thả khắp bản làng, sông suối. Có những lúc, gió hiền lành, ngoan ngoãn như một đứa trẻ tập bơi ngửa trên sông, nằm thả mình lim dim mắt nhìn trời xanh, bồng bềnh mây trắng mà thư giãn trên những con sóng nhỏ lăn tăn, lấp lánh vẩy bạc vô bờ.

     Gió mùa xuân nhẹ nhàng phơi phới trên những cánh đồng mênh mang. Gió chơi trò đuổi nhau với lúa làm thành những gợn sóng xanh chạy tới chân trời. Gió nhảy nhót đùa vui với mưa xuân ấm áp, gõ cửa gọi mời những lộc non, chồi biếc ngủ đông trong những cành cây bật mình thức giấc, xòe tay đón nắng xuân sang.

Gió mơn man trên những cánh đào phai, mai vàng hát khúc ca xuân về dịu dàng, phơi phới lòng ta. Gió hiền lành, thong thả, tung tăng khắp các thôn xóm làng mạc, phố phường, đôi khi còn rủ rê những cô gió mùa đông đi cùng nên dù xuân đến, trời vẫn lạnh, vẫn rét căm căm.

Những mùa hè nóng nực, tiếng ve kêu râm ran khắp trưa hè gọi phượng về thắp lửa, gọi những buổi trưa xém tóc của những đứa con nít ham chơi thích đầu trần chân đất bên những bóng râm của bụi tre đầu làng, bêu nắng dính chuồn chuồn, bắt ve bên giậu nhà hàng xóm.Thèm lắm những cơn gió mùa hè, làm mát lạnh hồn ta. Đôi khi chỉ là gió được tạo từ tình yêu thương của bà, của mẹ, từ những chiếc mo cau thôi ấp iu những chùm hoa nhỏ xíu lìa cành đủ làm gió ru giấc ngủ trong lành hương quê trên chiếc chõng tre yên bình.

Tôi nhớ những cơn gió Lào thổi ràn rạt trước những bụi cây trước nhà bạn tôi như táp lửa vào mặt, làm quắt queo những cọng lá đu đủ, làm khô cong những chum nhút, chum tương nơi miền Trung đầy nắng.

Mùa hè, gió là nhạc sỹ tài ba hòa âm, phối khí những bản nhạc sáo diều du dương. Trên thinh không thênh thang, những bản nhạc vút cao nối ước mơ, khát vọng ngàn đời của con người với thiên nhiên kỳ vĩ.

Những ngày nắng ta muốn về với biển, muốn đứng một mình trước biển dang tay đón gió, muốn hít căng cả lồng ngực mùi gió biển mặn mòi, thoáng đãng mát lạnh mà tận hưởng, thư giãn sau bao ngày căng thẳng, vất vả, lo toan. Gió biển như làm dịu đi tất thảy, ru những nỗi cô đơn trong khoảnh khắc đời người, gió là người bạn sẻ chia thì thầm những điều thầm kín.

    Gió có lúc như người bạn xa lạ, có lúc lại như tâm tình tri kỷ, gió làm vơi đi bao nỗi nhọc nhằn sau những bươn chải vật lộn mưu sinh, sau mỗi kỳ nghỉ, dường như gió biển massage làm gương mặt con người thư giãn hơn, phẳng phiu hơn.

Tôi vẫn ước được về với biển:

Em muốn đứng một mình trước biển.
Một mình thôi với sóng gió trùng khơi
Và em muốn gục đầu vào cát.
Nói những lời chỉ biển hiểu mà thôi.

    Dịu dàng là những vũ điệu Viennes Walt của gió mùa thu, mơn man trên những tháp cây chiều nắng nhẹ. Gió như bàn tay ve vuốt, mơn trớn con người đi qua mùa hè nóng nực, làm dịu đi những bực dọc, khó chịu của thời tiết.

Mùa thu làm cho tâm hồn ta thanh thản, nhẹ nhàng hơn, bởi vậy đã có bao nhiêu bài thơ, nhạc phẩm hay về mùa thu như Hà Nội mùa thu, Hoa sữa….Tình yêu con người trong tiết thu cũng lãng mạn, nồng nàn hơn, người ta dễ tha thứ, bao dung, dễ bỏ qua những lầm lỗi mà hướng về chân, thiện, mỹ, đối xử với nhau tử tế hơn, thân thiết hơn. Mỗi ngày mùa thu tới lớp, gió tinh nghịch đùa trêu đủ làm tà áo dài ai thướt tha, mái tóc em tung bay trong chiều lộng gió. Chỉ se se lạnh, gió cũng đủ làm ta nhớ thương về một ngày xưa cũ, về mùa thu năm nào với những kỷ niệm sâu sắc, khó quên.

Chẳng biết gió có uy lực gì mà những mùa đông lạnh giá, gió thổi thông thốc trên mái nhà, gió luồn lách qua những tấm cửa cong vênh, những khe cửa tạm làm những giấc ngủ chẳng tròn, làm cho con người tê tái, rét buốt trong giá lạnh, trong băng tuyết mà mơ về vòng tay ấm áp. Gió là sức mạnh vĩ đại của thiên nhiên, khi nổi giận, nó làm con người đau đớn vô cùng. Nhưng gió cũng cung cấp nguồn năng lượng giúp con người có cuộc sống hiện đại hơn, văn minh hơn.

Trải qua bốn mùa xuân, hạ, thu, đông, gió làm bạn với con người, với vạn vật, với đầy đủ cả hỉ, nộ, ái, ố. Mỗi khi lòng bất an, ta nghe những bản nhạc có tiếng gió du dương làm dịu tâm hồn, thèm được nằm trên thảm cỏ giữa những tiếng gió vang vọng thổi khắp đại ngàn, giữa tiếng suối chảy róc rách nghe hoang vu, huyền bí, u linh mà thấy lòng an yên như tìm về tâm thức của mình. Thử một ngày nào đó, không có gió, lòng chắc buồn và nhớ lắm, gió ơi!

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.