Khi công việc một ngày vừa kết thúc, mọi thứ đã nằm lại sau lưng, đó là lúc tôi muốn mình thả hồn dểnh dang theo những con phố. Tôi liên tưởng mỗi ngôi nhà như một khuôn mặt nào đó, thì ô cửa sổ trên kia sẽ là đôi mắt. Ngước nhìn mắt phố, lòng tôi thầm đoán, phía sau những ô cửa đa sắc màu kia, phải chăng là những cuộc đời?

Sáng sớm, đôi mắt phố dường như còn ngái ngủ với mộng mị đêm qua, và phải chăng chủ nhân của những ngôi nhà cũng mới vừa tỉnh giấc chưa kịp mở cửa sổ. Họ còn nấn ná vài phút điểm ra những việc cần làm cho ngày mới đang lên. Đôi khi, chỉ là muốn giữ những phút giây hiếm hoi cho mình, được nghe rõ tiếng chim lích rích chuyền cành ngoài song cửa. Một lát nữa thôi, thanh âm trong trẻo ngoài kia sẽ bị chìm dần trong nhịp sống ồn ã của phố.

Mùa nào trong năm cũng vậy, người trong nhà mở tung cửa sổ đón nắng, đón gió, không khí bên ngoài lan tỏa vào trong gian phòng. Lúc này, mắt phố mở to ngắm nhìn người qua lại, ngắm tất bật mưu sinh đang xuôi ngược, ngược xuôi ngoài kia… Cuộc sống thay đổi dường như dung nhan của mắt phố cũng có phần khác đi. Phần lớn các ngôi nhà mặt đường thường lựa chọn cửa kính đóng mở theo chiều đẩy lên – xuống, không còn mở rộng ra như trước.

Chiều đến, mắt phố được khép vào một chút để chủ nhân ngôi nhà tận hưởng giây phút quây quần ấm áp bên mâm cơm gia đình, ríu rít, ấm áp yêu thương…
Đêm, kết thúc một ngày với bao vui buồn, từng đôi mắt phố dần khép mi trả lại không gian tĩnh lặng. Sau một ngày với bao dự định, có việc đã thực hiện và có điều vẫn còn chờ đợi, dù vui hay buồn mắt phố cũng đã qua thêm một ngày.
Mỗi thành phố mang phong cách kiến trúc khác nhau, những mắt phố Hà Nội mang trong mình một chút bí ẩn của văn hóa phương Đông, một chút dịu dàng thanh lịch của đất nghìn năm văn vật. Phố Hà Nội chủ yếu là những ngôi nhà mang đậm lối kiến trúc cổ điển kiểu Pháp. Tôi yêu những khung cửa sổ bằng gỗ sơn màu nâu hoặc màu xanh lá đậm trên những con phố cổ của Hà Nội như Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu, Trần Phú, Lê Hồng Phong, Khúc Hạo… Tôi nghĩ, không chỉ riêng tôi, bạn cũng sẽ dễ dàng bắt gặp nhiều người đang tạm quên đi áp lực cuộc sống, giữ khoảng lặng cho mình để có những phút giây được sống chậm. Họ thả bước nhẩn nha ngắm phố, chụp hình lưu dấu những thời khắc chuyển mùa khác nhau trong năm, ngắm những ô cửa sổ khép – mở, mắt phố Hà Nội không thể lẫn với một nơi nào khác…

Sài Gòn cũng mang kiến trúc của Pháp, nhưng dường như rất hiếm gặp những con phố cổ kính như Hà Nội. Các công trình còn lưu dấu kiến trúc cổ của Pháp tại Sài Gòn có tuổi đời trên trăm năm luôn hấp dẫn du khách tới thăm như: Nhà hát lớn TP, Nhà Thờ Đức Bà, Bưu điện TP, chợ Bến Thành, trụ sở UBND TP. “Mắt phố” của Sài Gòn trên các đường phố khác mang nét hiện đại, trẻ trung và năng động như cuộc sống nơi đây.
Nói đến mắt phố, tôi rất muốn nhắc tới những “môn thần” ở phố cổ Hội An. Đi dọc theo các tuyến phố trong lòng Hội An, ta dễ dàng bắt gặp những “mắt cửa” được làm bằng gỗ, chạm khắc rất công phu, nơi cửa chính của các ngôi nhà. Những mắt cửa chính là nét văn hóa tâm linh đặc sắc của người dân nơi đây, bởi vừa là vật trang trí, vừa để trừ tà và mang đến sự an lạc cho chủ nhân ngôi nhà.
Đời người dặm dài năm tháng. Có những khoảnh khắc rời đi, tôi ngước nhìn khung cửa sổ thân quen. Nơi ấy, đọng lại bao kỷ niệm vui buồn. Ánh mắt đầu tiên tôi chạm vào khi trở về từ nơi xa cũng là ô cửa với bóng hoàng lan la đà trong sương khói heo may. Có những lần tôi trở về phố cũ, lặng ngắm ô cửa sổ của ngôi nhà xưa, lòng chợt thương, chợt nhớ về những tháng ngày vô ưu bên cha mẹ và người thân của mình.
Mắt phố vẫn khép – mở mỗi ngày, mắt phố chứng kiến bao thăng trầm của dòng đời. Dẫu năm tháng trôi, đời người luân lạc, nhưng mỗi khi ta trở về, mắt phố vẫn ở đó đợi ta. Đằng sau ô cửa là những câu chuyện kết nối từ quá khứ đến hiện tại và tương lai.
Mắt phố của đoạn đường ta qua, hay mỗi góc phố, đều ẩn giấu trong mình những thân quen, những thông điệp tích cực về cuộc sống. Và tôi tin rằng, dù đêm có dài thế nào đi nữa, bình minh vẫn luôn ló rạng. Mỗi sớm mai thức giấc, mắt phố lại mở ra đón chào ngày mới với sắc thái tràn đầy năng lượng an lành. Vâng, không biết từ bao giờ tôi đã yêu mắt phố, bởi những đôi mắt còn là hồn cốt của ngôi nhà, của đoạn đường ta qua…

Hà Nội luôn ghi dấu đặc biệt với những người đã từng sống ở mảnh đất này. Với tôi, không chỉ những con đường mà mỗi góc phố đều gợi nhớ bao kỷ niệm thân thương.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.